CHIẾC XE CŨ, QUYỂN CATALOG VÀ GIẤC MƠ ĐỔI ĐỜI
CHIẾC XE CŨ, QUYỂN CATALOG VÀ GIẤC MƠ ĐỔI ĐỜI
Tôi tên là Nguyễn Văn Luân.
Nếu ai đó gặp tôi hôm nay, nhìn thấy kho hàng, đội ngũ nhân viên, những chuyến xe giao hàng đi khắp nơi và hàng nghìn khách hàng trên cả nước, có thể họ sẽ nghĩ rằng hành trình này thật thuận lợi.
Nhưng sự thật hoàn toàn khác.
Tôi sinh ra và lớn lên tại Thanh Oai, Hà Nội.
Gia đình tôi không giàu có.
Tôi không có nguồn vốn lớn.
Không có người chống lưng.
Không có những mối quan hệ đặc biệt.
Điều duy nhất tôi có là khát vọng thay đổi cuộc đời.
Những ngày đầu khởi nghiệp, tài sản lớn nhất của tôi là chiếc xe Enro cũ của bố.
Mỗi sáng, tôi cầm theo một quyển catalog sản phẩm đã sờn góc, chạy từ cửa hàng này sang cửa hàng khác để chào hàng.
Có những ngày đi hàng chục cây số.
Có những ngày bị từ chối liên tục.
Có những cửa hàng chưa kịp mở catalog đã lắc đầu.
Có những lần trở về nhà khi trời đã tối, túi gần như không còn tiền xăng.
Nhưng tôi chưa từng nghĩ đến việc bỏ cuộc.
Bởi tôi luôn tin rằng:
Nếu mình đủ kiên trì, sẽ có người tin tưởng mình.
Và rồi những đơn hàng đầu tiên xuất hiện.
Không lớn.
Không đáng bao nhiêu tiền.
Nhưng đó là niềm hy vọng.
Tôi bắt đầu hiểu rằng thành công không đến từ một đơn hàng lớn.
Thành công đến từ hàng nghìn lần không bỏ cuộc.
Từng khách hàng một.
Từng đơn hàng một.
Từng lời hứa được giữ trọn.
Từng lần giao hàng đúng hẹn.
Từng lần hỗ trợ khách hàng bằng tất cả sự chân thành.
Năm tháng trôi qua, những khách hàng đầu tiên giới thiệu thêm khách hàng mới.
Những đại lý nhỏ dần phát triển.
Bản thân tôi cũng trưởng thành hơn sau mỗi khó khăn.
Từ chiếc xe cũ của bố.
Từ quyển catalog nhàu nát.
Tôi đã xây dựng nên Công ty Cổ phần Nhựa Thành Luân.
Nhưng càng đi xa, tôi càng nhận ra một điều:
Mục tiêu lớn nhất của tôi không phải là bán được thật nhiều hàng.
Cũng không phải là sở hữu thật nhiều kho bãi.
Mà là giúp những người đang ở vị trí giống tôi ngày xưa có cơ hội thay đổi cuộc đời.
Tôi hiểu cảm giác thiếu vốn.
Tôi hiểu cảm giác muốn kinh doanh nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
Tôi hiểu cảm giác bị người khác nghi ngờ.
Bởi tôi đã từng trải qua tất cả.
Chính vì vậy, mỗi khi có một đại lý mới gọi điện hỏi:
"Anh ơi, em chỉ có vài triệu đồng, em có thể kinh doanh được không?"
Tôi luôn trả lời:
"Được. Vì anh cũng từng bắt đầu như thế."
Mỗi khi thấy một người bán hàng online kiếm được những đơn đầu tiên.
Mỗi khi thấy một đại lý mở rộng cửa hàng.
Mỗi khi thấy một gia đình có thêm thu nhập từ ngành gia dụng.
Tôi cảm thấy hạnh phúc hơn cả những con số doanh thu.
Bởi tôi biết rằng mình đang góp phần tạo ra cơ hội cho người khác.
Hôm nay, tôi không muốn xây dựng một công ty chỉ biết bán sản phẩm.
Tôi muốn xây dựng một cộng đồng.
Một cộng đồng của những người dám bắt đầu.
Một cộng đồng của những người làm ăn chân chính.
Một cộng đồng của những người không ngừng học hỏi và phát triển.
Dù bạn đang là công nhân.
Là nhân viên văn phòng.
Là người nội trợ.
Hay là chủ một cửa hàng nhỏ.
Tôi tin rằng ai cũng xứng đáng có cơ hội tạo dựng tương lai tốt đẹp hơn.
Và nếu câu chuyện từ chiếc xe cũ của tôi có thể mang đến cho bạn thêm một chút niềm tin, thì đó chính là thành công lớn nhất.
Bởi sứ mệnh mà tôi theo đuổi không phải là bán hàng.
Sứ mệnh của tôi là:
"Giúp người khác có cơ hội đổi đời bằng kinh doanh chính đáng, giống như cách tôi đã từng thay đổi cuộc đời mình từ chiếc xe cũ và quyển catalog năm nào."
Nếu một ngày nào đó, trên khắp Việt Nam có hàng nghìn gia đình có cuộc sống tốt hơn nhờ những cơ hội kinh doanh mà chúng tôi tạo ra.
Nếu có những người trẻ dám khởi nghiệp vì họ nhìn thấy câu chuyện của tôi.
Nếu có những đại lý phát triển thịnh vượng và tạo thêm việc làm cho cộng đồng.
Thì đó sẽ là di sản lớn nhất mà tôi muốn để lại.
Không phải những tòa nhà.
Không phải những con số.
Mà là những con người đã được trao cơ hội.
Và đó chính là lý do Công ty Cổ phần Nhựa Thành Luân tồn tại.