Chiếc Đĩa Hoa Và Bữa Cơm Tối Của Mẹ
Chiếc Đĩa Hoa Và Bữa Cơm Tối Của Mẹ
Chiều muộn.
Cơn mưa đầu hạ vừa tạnh. Ngoài sân, những giọt nước còn đọng trên mái hiên lấp lánh dưới ánh đèn vàng.
Trong căn bếp nhỏ, bà Lan đang lúi húi chuẩn bị bữa tối.
Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ là một đĩa rau luộc, một bát canh cua và vài miếng cá kho. Chẳng phải mâm cơm sang trọng gì, nhưng đó là tất cả tình yêu của người mẹ dành cho gia đình mình.
Bà nhẹ nhàng đặt món cá kho lên chiếc Đĩa Phíp Tròn Hoa Bé 1278 màu trắng mà con trai vừa mua tặng tuần trước.
Nhìn những cánh hoa mềm mại chạy quanh viền đĩa, bà bất giác mỉm cười.
Ngày còn khó khăn, trong nhà chỉ có vài chiếc đĩa sứ cũ. Mỗi lần rửa bát, bà luôn nơm nớp lo sợ làm vỡ.
Có lần, chiếc đĩa duy nhất để đãi khách bị rơi xuống nền gạch.
Tiếng vỡ vang lên khiến bà đứng lặng.
Không phải vì chiếc đĩa đắt tiền.
Mà bởi lúc đó, để mua một chiếc đĩa mới cũng là cả một khoản chi tiêu phải đắn đo.
Nhiều năm trôi qua.
Những đứa con lớn lên.
Căn nhà nhỏ ngày nào giờ đã khang trang hơn.
Nhưng điều khiến bà hạnh phúc nhất không phải là vật chất.
Mà là những bữa cơm đủ đầy có tiếng cười của con cháu.
Tối hôm đó, khi cả nhà quây quần bên mâm cơm, cậu con trai út bất ngờ hỏi:
— Mẹ thấy chiếc đĩa mới con mua có đẹp không?
Bà Lan cười hiền.
— Đẹp chứ con.
— Đẹp vì nó đắt tiền hả mẹ?
Bà lắc đầu.
— Không.
— Vậy đẹp vì sao?
Người mẹ nhìn đĩa cá kho rồi nhìn những đứa con trước mặt.
Giọng bà chậm rãi:
— Vì ngày xưa nhà mình thiếu thốn, một chiếc đĩa cũng phải dùng rất lâu. Bây giờ nhìn chiếc đĩa này, mẹ không nghĩ đến cái đĩa đâu...
— Mẹ nghĩ đến hành trình của các con.
Cả bàn ăn im lặng.
Bà tiếp tục:
— Chiếc đĩa này đẹp vì nó chứa công sức của các con. Nó nhắc mẹ nhớ những ngày cả nhà cùng cố gắng để có cuộc sống hôm nay.
Cậu con trai cúi đầu.
Bất giác sống mũi cay cay.
Suốt bao năm qua, anh luôn nghĩ mình cần mua những món quà thật đắt tiền cho mẹ.
Nhưng hóa ra điều mẹ trân trọng nhất không phải giá trị món đồ.
Mà là tình cảm chứa đựng bên trong nó.
Bữa cơm hôm đó kéo dài hơn thường lệ.
Mọi người kể cho nhau nghe những câu chuyện cũ.
Những ngày mưa dột.
Những lần mẹ nhường phần ngon cho con.
Những đêm thức trắng chăm con sốt.
Và những giấc mơ mà cả gia đình đã cùng nhau vượt qua.
Chiếc Đĩa Phíp Tròn Hoa Bé 1278 vẫn nằm lặng lẽ giữa bàn ăn.
Nó không biết nói.
Nhưng nó đang chứng kiến điều quý giá nhất.
Không phải món ăn ngon.
Không phải căn nhà đẹp.
Mà là khoảnh khắc gia đình được ngồi bên nhau.
Bởi cuối cùng, điều làm nên hạnh phúc không phải là chúng ta ăn gì.
Mà là chúng ta ăn cùng ai.
Một chiếc đĩa có thể đựng thức ăn.
Nhưng tình yêu thương mới là thứ nuôi dưỡng một gia đình.
Và đôi khi...
Hạnh phúc chỉ đơn giản là một bữa cơm tối có đủ những người mình yêu thương.